Chuyến dạo phố cùng con trai 9 tuổi cứu rỗi sự nghiệp HLV

Chuyến dạo phố cùng cậu con trai 9 tuổi đã cứu rỗi sự nghiệp của người cha – HLV bóng rổ
Ngay cả những người giỏi nhất đôi khi cũng hoài nghi chính mình. Họ đánh mất niềm tin vào năng lực bản thân. Và rồi họ cần những người thân yêu nhất chìa tay ra giúp đỡ. Những người gần gũi nhất – dù có thể mới chỉ chín tuổi. Trong thế giới thể thao, nơi mà người hâm mộ sẵn sàng tìm đến quán nhậu xem World Cup 2026 gần đây hay theo dõi mọi diễn biến qua luongson tv, thì những khoảnh khắc cảm xúc phi thường như thế này luôn chạm đến trái tim mỗi người.
Khoảnh khắc đặc biệt ấy đã xảy ra trong mùa giải đầy chông gai vừa qua với người hiện đã hai lần đoạt danh hiệu HLV xuất sắc nhất năm tại giải Maxa NBL. Trong bài phỏng vấn dài sau đây, ông không chỉ đi sâu vào hậu trường của đội đứng thứ hai giai đoạn lượt đi mùa này, mà còn mở lòng về chính bản thân mình. Bởi thế giới thể thao chuyên nghiệp lẫn nghiệp dư không ít lần mang đến những khoảnh khắc vô cùng đặc biệt, để lại dấu ấn sâu đậm trong tâm hồn người trong cuộc. Giống như những gì đã xảy ra vào mùa thu năm 2024 với thuyền trưởng của Beksa Pardubice – HLV Jan Šotnar.
Khi tỷ số 1-11 đè nặng lên vai
Thưa HLV, cách đây vài ngày ông đã thừa nhận rằng trong mùa giải khó khăn trước – mùa đầu tiên tại Pardubice – ông đã bắt đầu mất niềm tin vào chính mình. Ông có thể mô tả rõ hơn về giai đoạn khó khăn đó không?
Đó là khoảng mùa thu. Trên đầu tôi lúc đó là thành tích 1-11 cùng một đội bóng không ở trong phong độ tốt. Bản thân tôi khi ấy phải tự thuyết phục mình rất nhiều để tiếp tục. Có thông tin xuất hiện trên truyền thông rằng tôi đã nộp đơn từ chức, nhưng điều đó chưa bao giờ xảy ra. Và tôi thực sự vui vì đã không bỏ cuộc, dù những khoảnh khắc ấy thật sự không hề dễ dàng. Mùa giải này là sự đền đáp xứng đáng không chỉ cho tôi, mà còn cho những người thân nhất đã tin tưởng tôi, giúp tôi đứng dậy và nói rằng hãy tiếp tục làm việc, mọi thứ sẽ xoay chuyển.
Kỷ niệm lớn nhất của tôi là câu chuyện với cậu con trai khi ấy mới 9 tuổi. Cậu bé đã dẫn tôi đi dạo quanh thành phố – nơi mà bản thân con cũng gặp khó khăn sau khi chuyển từ Litoměřice đến. Con đưa tôi đến di tích Cổng Xanh (Zelená brána), nơi con đã đến tham quan cùng trường học trước đó. Tại đây, con bật cho tôi nghe một đoạn audio – một truyền thuyết kết thúc bằng châm ngôn của dòng họ Pernštejn: “Kdo vytrvá, vítězí” – “Ai kiên trì, người ấy chiến thắng”. Tôi nhớ rằng kể từ lúc đó, với thành tích 1-11, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Mùa giải không kết thúc quá xuất sắc, nhưng chúng tôi đã thoát khỏi vũng lầy, suýt lọt vào nhóm A1, hoàn thành khối lượng công việc lớn, và những gì chúng tôi làm được vào mùa xuân năm ngoái đã phản ánh vào mùa giải năm nay.
“Cậu con trai 9 tuổi đã cứu tôi”
Vậy cậu con trai 9 tuổi thực sự đã “cứu” ông?
Nói hơi quá một chút thì đúng vậy. Khoảnh khắc đó là bước ngoặt lớn với tôi, dù nghe có vẻ hơi huyền bí. (mỉm cười) Nhưng điều đó chỉ chứng minh gia đình quan trọng với tôi đến nhường nào.
Đội hình mùa trước cũng yếu hơn rất nhiều so với mùa này. Ông không coi đó là tình tiết giảm nhẹ sao?
Bản thân tôi không thích dùng những từ như may mắn hay xui xẻo. Tất cả những gì đã xảy ra – những điều tệ, rồi những điều tốt hơn, và năm nay là những điều tốt đẹp – khi nhìn lại đều hợp lý. Khi tôi đến Pardubice cách đây hai năm, mọi thứ rất phức tạp. Câu lạc bộ quyết định tái cấu trúc lớn, thay đổi lực lượng nòng cốt người Czech vốn đã lâu không mang lại thành công đáng kể. Khó khăn là đội hình mới bắt đầu được xây dựng khi tôi vẫn đang kết thúc công việc ở Ústí. Đó là một trong những lý do khiến mùa trước không như mong đợi – chúng tôi không có đủ thời gian xây dựng đội hình và làm chưa thực sự hiệu quả. Hơn nữa, mọi cuộc tái cấu trúc đều đau đớn, dù chúng tôi không ngờ lại đau đến vậy. Nhưng điều đó là cần thiết, bởi khi đốn rừng thì mạt cưa bay, và ở đây thì cả thân cây cũng đổ.
Châm ngôn giữ vững tinh thần
Sau tất cả những gì vừa nói, chắc ông cũng không quá say sưa với danh hiệu HLV xuất sắc nhất lần thứ hai trong ba mùa giải, khi nghề này đầy biến động – chưa đầy một năm sau giải thưởng đầu tiên, ông đã tự hỏi liệu có nên tiếp tục ở Beksa, và kết thúc mùa giải ở vị trí thứ 10…
Đúng vậy. Về điều này tôi có một câu châm ngôn, ban đầu bằng tiếng Anh, nhưng Jirka Welsch (Tổng giám đốc đội tuyển nam quốc gia và thành viên Ban chấp hành Liên đoàn Bóng rổ Czech) hay dùng bản tiếng Czech. Câu đó là: “Bạn không bao giờ giỏi như bạn nghĩ, và cũng không bao giờ tệ như bạn nghĩ”. Tôi bám vào điều đó. Tôi không nghĩ năm ngoái mình là HLV tệ hơn so với ở Ústí khi tôi giành giải HLV xuất sắc nhất. Tôi tin rằng mỗi năm mình đều tiến bộ với tư cách con người lẫn HLV. Còn mùa này, kết quả phụ thuộc vào đội hình mà chúng tôi đã xây dựng được. Thường thì giải thưởng này thuộc về HLV của đội gây bất ngờ nhất giải. Vì vậy tôi coi đây là giải thưởng cho toàn bộ câu lạc bộ sau giai đoạn lượt đi tuyệt vời.
Vậy HLV có được phép vui mừng trọn vẹn không? Lấy ví dụ HLV bóng đá Plzeň Martin Hyský – cuối tháng 10 năm ngoái sau chiến thắng tại Roma ở Europa League, ông ấy cởi trần được cổ động viên tung hô ngay trên sân, để rồi không lâu sau, sau chuỗi thua ở giải quốc nội, bị la ó và phải công khai xin lỗi vì phong độ đội nhà…
Đó chính là nghề của chúng tôi. Dù là bóng rổ, bóng đá, khúc côn cầu hay bất kỳ môn thể thao đồng đội nào, ai cũng biết đây là nghề đầy biến động và khó lường. Nhưng mặt khác, tôi phải nói rằng ở Pardubice là một ngoại lệ tuyệt vời. Tôi muốn nói đến toàn bộ ban lãnh đạo – Pavel Stara, Martin Marek và Ondra Joska – những người đã đứng sau lưng tôi ngay cả trong những thời khắc tồi tệ nhất mùa trước. Tôi nhớ cuộc họp khi thành tích là 1-11, khi chúng tôi cố gọi tên vấn đề và bàn xem sẽ làm gì tiếp. Và một trong những lý do cho mùa giải tuyệt vời hiện tại là chúng tôi đã kiên trì, họ đã tin tưởng giao cho tôi tiếp tục theo đuổi tầm nhìn của mình, dù nhiều tổng giám đốc và chủ tịch khác đã không thể chờ đợi lâu đến vậy.
Văn hóa cổ động viên bóng rổ Czech
Trên các sân bóng đá, cổ động viên bất mãn thường hô vang đòi sa thải HLV. Khán đài bóng rổ, bao gồm cả ở Pardubice, có nhân từ hơn không?
Đúng là như vậy, và cách mà cổ động viên chúng tôi ứng xử là một trong những điều tôi rất trân trọng. Đội bóng những mùa gần đây có lẽ chưa phát huy hết tiềm năng, và vị trí thứ 10 không phải là sự sụp đổ sau chức vô địch hay lọt vào chung kết, nhưng tôi muốn nói rằng cổ động viên đã hỗ trợ chúng tôi rất nhiều. Ở Pardubice có một môi trường mà bạn sẵn lòng đưa gia đình đến xem thể thao, có thể nói là văn minh hơn và không quá dữ dội như nhiều nơi khác. Điều đó là lợi thế trong mùa trước – không ai ném chai vào chúng tôi, tôi không phải trốn khi rời nhà thi đấu và có thể yên tâm về nhà, điều mà ở những nơi khác – kể cả trong môi trường bóng rổ – chưa chắc đã dễ dàng như vậy.
Vậy ông đã từng chứng kiến cổ động viên đòi sa thải HLV ngay trên khán đài bóng rổ chưa?
Có, chuyện đó xảy ra khá thường xuyên. Chúng ta sống trong thời đại mạng xã hội và tôi nghĩ bất kỳ HLV nào ở bất kỳ môn thể thao nào cũng đã bị cổ động viên chỉ trích hoặc đòi sa thải từ khán đài hay trên mạng. Chúng tôi phải quen với điều đó, bởi nếu muốn ai cũng yêu mến thì nên đi bán kem. Đơn giản là chúng tôi làm nghề này, và như người ta nói – khi thắng, công thuộc về cầu thủ; khi thua, lỗi thường thuộc về HLV.
Lượng khán giả và tương lai hạ tầng
Chắc hẳn do kết quả mùa trước, lượng khán giả đã giảm sút. Mùa này với thành tích tốt hơn, họ đang quay lại nhưng có lẽ không nhanh bằng tốc độ họ rời đi. Quá trình kéo khán giả trở lại có khó không?
Ở đây còn có yếu tố khúc côn cầu Pardubice hoạt động rất tốt trong thời gian dài, nhiều năm nay luôn tranh chức vô địch. Rõ ràng đây thực sự là thành phố của khúc côn cầu. Giờ bóng đá cũng bắt đầu khởi sắc. Chúng tôi vui vì số lượng cổ động viên đến xem năm nay đã tăng, một số trận đấu có hơn 1.000 người. Giới hạn của chúng tôi là hạ tầng – nhà thi đấu trên đường Dašická, nhưng vào mùa thu tới thành phố sẽ có trung tâm huấn luyện trẻ mới tại Dukla, đẳng cấp hàng đầu, và theo tôi sẽ là trung tâm huấn luyện bóng rổ tốt nhất Czech. Thêm vào đó, trong hai đến ba năm tới sẽ xây dựng nhà thi đấu bóng rổ mới. Tương lai vì thế rất sáng sủa cho Pardubice, và tôi tin rằng cùng với hạ tầng cải thiện, sự phổ biến của bóng rổ và lượng khán giả sẽ tăng lên.
Nhà thi đấu mới dự kiến khởi công năm 2027. Ông có muốn với tư cách HLV Beksa được chứng kiến ngày đó?
Ngay khi đến Pardubice, tôi đã nhìn thấy tiềm năng to lớn khi được biết ban lãnh đạo và các kế hoạch hạ tầng. Bản thân tôi không phải kiểu HLV chỉ muốn ở đâu đó một năm, thành công hay không rồi đi tiếp. Dù ở Litoměřice hay Ústí, ở đây tôi cũng muốn xây dựng nên điều gì đó và khai phá hết tiềm năng. Chúng tôi chưa đạt đến đó, và dù mùa này tốt, việc hiện thực hóa tầm nhìn và mục tiêu cần tầm nhìn dài hơn một hay hai mùa giải.
Hai lần đoạt giải – hai cảm xúc khác nhau
Hai giải thưởng HLV xuất sắc nhất khác nhau ở điểm nào, và giải thứ hai có giá trị hơn khi đến chỉ sau hai năm, lại ở một câu lạc bộ và môi trường hoàn toàn khác?
Mỗi giải thưởng mang đến cảm xúc khác nhau. Giải đầu tiên ở Ústí là sự khẳng định rằng tôi thuộc về nơi đây, rằng những gì tôi làm có lẽ là đúng và mọi người xung quanh nhận ra điều đó. Ústí là bến đỗ chuyên nghiệp đầu tiên của tôi, và dù chúng tôi luôn có những mùa giải tốt theo tiêu chuẩn SLUNETA trong ba năm, mùa cuối cùng thực sự đặc biệt và viết lại lịch sử câu lạc bộ. Năm nay cảm giác khác – tôi coi giải HLV xuất sắc nhất là sự đền đáp xứng đáng và động lực lớn cho công việc tiếp theo tại câu lạc bộ. Dù như bất kỳ HLV nào, tôi sẵn sàng đổi nó lấy thành công ở play-off.
Nhìn chung, công việc HLV ở Pardubice khác gì so với ở Ústí?
Nói ngắn gọn, tổ chức ở Pardubice chuyên nghiệp hơn, có ban lãnh đạo rộng hơn và tôi có đội ngũ ban huấn luyện chuyên nghiệp. Không phải ở Ústí không như vậy, nhưng phong cách điều hành khác. Trước đây Ústí luôn ở tầng dưới của giải đấu, tôi nhớ khoảng sáu năm trước có bài báo mà Tổng giám đốc Tomáš Hrubý nói ước mơ của ông là được chơi bán kết – khi đó nghe như chuyện viễn tưởng vì Ústí thường chơi ở nhóm A2 và vòng sơ loại play-off. Hai năm sau, mùa đầu tiên của tôi, chúng tôi lọt vào bán kết rồi sau đó còn chơi chung kết. Ústí trước đây là câu lạc bộ chưa quen với thành công, và chúng tôi đã xây dựng được điều gì đó trong thời gian ngắn. Hai mùa gần đây của SLUNETA cho thấy họ muốn ổn định ở tầng trên và đang làm được. Ngược lại, Pardubice là câu lạc bộ có truyền thống, đã từng vô địch, quen chơi ở vị trí cao và nhìn chung là thành phố thể thao hơn Ústí, với nhiều câu lạc bộ và nhiều giải đấu hàng đầu hơn.
Bí quyết chiêu mộ thành công
Có vẻ mùa hè năm ngoái ông đã chọn đúng tất cả tân binh. Ông có làm gì khác không?
Nghịch lý là mùa trước đã giúp chúng tôi rất nhiều trong việc này. Chúng tôi bị loại vào giữa tháng 4 và có rất nhiều thời gian để tuyển trạch và kiểm tra cầu thủ. Cùng với các trợ lý Honza Moucha và Honza Dvořáček, chúng tôi đã làm việc rất vất vả, mỗi cầu thủ đều tốn công sức khổng lồ – ngay từ khâu thuyết phục người đại diện rằng chúng tôi có tham vọng và vị trí thứ 10 không phải thực tế mà chúng tôi muốn.
Các cựu cầu thủ cũng giúp ông rất nhiều:
- Joe Bryant là bạn thân của Tye Nichols, và dù có những lời mời hấp dẫn hơn, anh ấy đã chọn Pardubice theo lời giới thiệu của Tye.
- Tất cả tân binh không chỉ thể hiện chất lượng bóng rổ mà còn có tính cách tuyệt vời, bổ sung hoàn hảo cho lực lượng nòng cốt Czech gồm Luboš Kovář, Martin Nábělek, Kamil Švrdlík, Adam Lukeš, Michal Svojanovský, “Larry” Vondra và Petr Šťovíček.
- Bản hợp đồng Czech xuất sắc là Kuba Tůma – người mà HLV Šotnar quen biết từ Litoměřice khi cậu mới 12 tuổi, và theo ông là cầu thủ có sự tiến bộ tốt nhất mùa này chỉ sau Kevin Týml.
Giữ chân ba trụ cột – điều hiếm có
Việc ký hợp đồng gia hạn với ba trụ cột Bryant, Bonham và Key ngay trong giai đoạn lượt về có đặc biệt không? Và ông có đóng vai trò chính trong việc này?
Đúng vậy. Ban lãnh đạo đã trao cho tôi quyền lớn trong việc lựa chọn cầu thủ từ mùa trước, và giữ chân bộ ba này là ưu tiên rõ ràng, cùng với việc duy trì lực lượng nòng cốt Czech. Chúng tôi đã gia hạn thành công với Adam Lukeš hay Luboš Kovář. Về ba trụ cột Mỹ, đàm phán rất phức tạp – giá trị của họ tăng lên, cả các câu lạc bộ hàng đầu Czech lẫn nước ngoài đều liên hệ.
Tôi nhớ một cuộc họp với một trong những cầu thủ này và người đại diện. Người đại diện nói với thân chủ rằng nếu ký ở đây sẽ thiệt về tài chính, vì mùa hè có thể nhận hợp đồng béo bở hơn nhiều. Cầu thủ đó đáp rằng anh ấy thích ở Pardubice và muốn ở lại. Nhiều người nói cầu thủ nước ngoài đến Czech chỉ để kiếm tiền, rằng họ là “lính đánh thuê”, nhưng với cả ba người này, lý do chính là họ hài lòng với tổ chức của chúng tôi và tin rằng chúng tôi vẫn còn nhiều thứ để trao cho họ.
Theo HLV Šotnar, việc giữ chân ba cầu thủ ngoại quan trọng ngay trong mùa giải là ngoại lệ tuyệt đối. Ông chỉ nhớ trường hợp AJ Walton ở Děčín – cầu thủ đẳng cấp MVP ở lại lâu dài tại một câu lạc bộ. Ngay cả Nymburk cũng hiếm khi giữ được những cầu thủ chất lượng cao nhiều mùa liên tiếp.
30 điểm liên tiếp – kỳ tích của Bryant
Trong đội hiện tại ông dẫn dắt tân MVP NBL Jamonda Bryant, người tỏa sáng nhất trong trận đấu lượt về tại Opava với 30 điểm cuối cùng liên tiếp của đội. Ông nghĩ gì về kỳ tích đó?
Tôi vô cùng ngạc nhiên. Trong trận đấu đó, thoạt nhìn không có vẻ như vậy, vì dù Joe ghi rất nhiều điểm nhưng anh ấy không chơi ích kỷ. Đó là trận đấu khó chịu khi không ai khác ngoài Joe chơi tốt, và anh ấy đã kéo chúng tôi đến tận những phút cuối. 30 điểm liên tiếp chắc chắn là kỳ tích hiếm có và chỉ cho thấy cầu thủ này chất lượng đến mức nào.
Tầm nhìn ba năm tới
Với việc gia hạn hợp đồng thêm ba năm tại Beksa – bước tiếp theo trong việc xây dựng câu lạc bộ là gì?
Khi đến đây, tôi ký hai năm có quyền chọn, và giờ có đề nghị thêm ba mùa giải. Tôi chấp nhận với tầm nhìn rõ ràng:
- Bắt đầu thi đấu các cúp châu Âu từ mùa tới
- Tiếp tục cải thiện chương trình đào tạo trẻ – hiện đã thuộc hàng tốt nhất Czech, mục tiêu là trở thành số một
- Hoàn thiện hạ tầng cùng với nhà thi đấu mới
- Đưa Pardubice trở thành câu lạc bộ bóng rổ hàng đầu Czech
Kinh nghiệm quý từ đội tuyển quốc gia
Giữa hai giải thưởng, ông còn kịp làm trợ lý cho HLV Diego Ocampo ở đội tuyển nam Czech. Điều đó giúp ích cụ thể thế nào?
Trước hết, tôi coi Diego và trợ lý Lluís Riera là những HLV xuất sắc mà hiện tại ở Czech chúng tôi chưa có, nếu không tính Oren Amiel ở Nymburk. Với tôi đó là cuộc gặp gỡ với đẳng cấp – tôi thu được kiến thức và bí quyết khổng lồ mà giờ đang áp dụng. Ba năm bên họ cho tôi nhiều hơn hàng giờ và hàng tuần tại các hội thảo mà tôi từng tham dự.
EuroBasket cũng mở mắt tôi rất nhiều, dù kết quả không tốt. Nhìn thấy cách giải quyết các tình huống tấn công và phòng ngự ở đẳng cấp cao nhất đã giúp chúng tôi thiết lập triết lý thi đấu mùa này. Tôi được chứng kiến cách một HLV từ giải ACB Tây Ban Nha thiết kế buổi tập, phương pháp làm việc, cách áp dụng các chiến thuật hiện đại đã được thử nghiệm ở cấp cao nhất. Trợ lý Riera là bộ não phân tích, một trợ lý tuyệt vời từng trải qua cả Euroleague. Tất cả những điều đó hai người họ đã dạy tôi trong ba năm. Tuy nhiên, thời gian ở đội tuyển quốc gia cũng là món nợ với gia đình, vì trước đó tôi đã bốn năm ở đội tuyển U20. Tôi có vợ và hai con, nên chúng tôi rất mong mùa hè năm nay sẽ có nhiều thời gian bên nhau hơn.
Nỗi đau chung kết Cúp trước Nymburk
Có lẽ điểm trừ hiếm hoi của mùa giải tuyệt vời là những trận thua sát nút trước Nymburk, đặc biệt là trận chung kết Cúp khi các ông đã gần như cầm chiếc cúp trong tay?
Trận đấu đó ám ảnh chúng tôi một thời gian. Chúng tôi có tháng 1 và tháng 2 tuyệt vời, muốn đi xa nhất có thể ở Cúp. Khi thấy bốc thăm, chúng tôi muốn thách thức Nymburk. Với phong độ đang có, khi đối thủ không có Ondra Sehnal, chúng tôi bước vào trận không phải để thử đánh bại Nymburk mà để đánh bại họ ngày hôm đó. Và 25 phút đầu tôi nghĩ điều đó rõ ràng. Tôi dám khẳng định trên sân chỉ có một đội, chúng tôi áp đảo Nymburk. Nhưng rồi điều vẫn thường xảy ra trong các trận đấu của chúng tôi mùa này đã đến – Nymburk có những cầu thủ giàu kinh nghiệm, những cái tên lặp đi lặp lại: Kříž, Bohačík, Hruban, Sehnal, cộng thêm Matěj Svoboda chơi xuất sắc bất ngờ. Dù Nymburk thua nhiều hơn, họ đã dùng kinh nghiệm để vượt qua chúng tôi ở những phút cuối. Chúng tôi cũng mắc một số sai lầm chiến thuật và cá nhân. Nhưng dù không thành công, tôi tin chúng tôi sẽ rút ra bài học tốt cho những cuộc đối đầu tiếp theo.
Tập trung từng trận, không nghĩ xa
Câu hỏi cuối: Khó có thể tưởng tượng đội bóng của ông sau khi đứng thứ hai giai đoạn lượt đi lại không nghĩ đến trận chung kết tiềm năng với nhà đương kim vô địch. Với tư cách HLV, có khó để gạt điều đó ra khỏi đầu các cầu thủ và chỉ tập trung vào trận đấu trước mắt không?
Chúng tôi tuyệt đối không được khuất phục trước áp lực từ dư luận bóng rổ – những người từ tháng 1 đã xem chúng tôi là đối thủ thách thức Nymburk. Tôi nhìn nhận giải đấu thế này: phía sau Nymburk có sáu đội xếp hàng, mỗi đội đều có cơ hội lọt vào chung kết. Chúng tôi sau giai đoạn lượt đi tuyệt vời có lẽ gần nhất, nhưng sẽ ngây thơ nếu nghĩ rằng chúng tôi giờ như Nymburk và đã bỏ xa các đội còn lại. Ngược lại, chúng tôi phải trân trọng những gì đã đạt được – vị trí thứ hai và lợi thế sân nhà. Nhưng giờ đầu óc của cầu thủ lẫn ban huấn luyện chỉ tập trung vào một điều: làm sao thắng Písek bốn trận. Chúng tôi hoàn toàn không coi đó là chuyện dễ dàng và tiếp cận với tất cả sự tôn trọng.
Câu chuyện của HLV Jan Šotnar và cậu con trai 9 tuổi là minh chứng rằng trong thể thao, đôi khi sức mạnh tinh thần lớn nhất đến từ những người thân yêu nhỏ bé nhất. Dù bạn đang theo dõi bóng rổ Czech, hay đang háo hức tìm quán nhậu xem World Cup 2026 gần đây để cùng bạn bè cổ vũ, hay đơn giản là cập nhật thể thao qua luongson tv, thì những câu chuyện như thế này luôn nhắc nhở chúng ta: “Ai kiên trì, người ấy chiến thắng”.